+ Trả lời bài viết
Trang 138/138 ĐầuĐầu ... 38 88 128 136 137 138
Hiện kết quả từ 1.371 tới 1.371 của 1371

Chủ đề: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

  1. #1371
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.267
    Thanks
    511
    Thanked 3.653 Times in 1.065 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Đức" Bạc"

    Tôi và thằng Đức thường leo lên sân thượng tòa nhà b6 của ký túc xá của trường thể thao Cái sân thượng ấy có những thanh sắt chữ u gắn vào tường làm thang nhưng anh em tôi thì không bao giờ dùng. Chúng tôi bám vào ống thoát nước làm bằng sành leo lên như khỉ. Tòa nhà cũ kỹ với xi măng lở loét nên cái ống sành ấy có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Cứ tưởng tưởng tượng cảnh ôm ống sành rơi từ tầng năm xuống đất là lạnh gáy nhưng chính điều ấy làm chúng tôi khoái chí mỗi khi leo lên mà vẫn an toàn lành lặn. Anh em tôi thường nằm ngắm sao và tâm sự với nhau về tương lai của mình sau khi tốt nghiệp. Một hôm sau khi nhỡ tay làm gãy răng thằng bạn tập. Đức rủ tôi leo lên mái. Chúng tôi nằm im , không ai nói gì, một lúc sau tôi quay sang thấy thằng Đức tràn trề nước măt….nó khóc. Nó baỏ tôi Tao thương thằng Bắc quá, vì tao mà nó gẫy răng. Nhà nó nghèo, lại ở xa. Nhưng tao không biết làm thế nào được. Không phải tao lỡ tay đâu, tao cố tình đánh nó đấy.

    Tao là thằng bệnh hoạn, chả dấu gì mày, tao thực sự là thằng bệnh hoạn. Mỗi khi thi đấu với anh em, bất cứ thằng nào kể cả mày. Trong tao đều bùng lên ước muốn điên rồ là được bẻ gẫy xương tay chúng mày, dập chỏ vỡ mặt chúng mày,thúc gối vỡ hạ bộ chúng mày đánh cho chúng mày máu me lênh láng. Tao thèm được nghe tiếng xương gẫy răng rắc, thèm được nhìn thấy đối phương lăn lê bò toài dưới chân, thèm được dùng hết sức của mình trong những chiêu thức được học…..tao thèm được đi đến tận cùng của nghệ thuật chiến đấu để sinh tồn. Trong tao có một con thú mà tao vất vả lắm mới chế ngự được nó. Mỗi lần ăn đòn của bạn tập, con thú ấy lại bùng lên xúi dục tao lao vào bạn tập và bung ra những gì man rợ nhất. Tao cố gắng đè nén con thú ấy xuống nhưng chính sự đè nén ấy làm tao đau đớn. Tao không biết phải làm gì nữa. Con thú ấy nó cứ to dần lên, tao sợ đến một lúc nào đó, nó làm tao phát điên lên mất. Hôm nay con thú ấy chiếm được tao trong một giây đồng hồ thôi mà thằng Bắc đã gãy mẹ răng rồi. Bây giờ tao ân hận nhưng lúc được táng vào mồm nó tao khoan khoái không sao tả xiết. Tao là thằng bệnh hoạn đúng không mày?

    Tôi im lặng không trả lời. Tôi biết nó nói thật. Tôi đã nhìn thấy cặp mắt nó lóe lên những tia hung dữ khi đấu tập, tuy ngắn ngủi nhưng cũng làm tôi lạnh gáy. Tôi không biết phải giúp nó như thế nào. Nhiều trận đấu, nó chỉ thủ và thỉnh thoảng tung ra những đòn rời rạc chậm chạp lấy lệ. nó ăn đòn túi bụi nhưng dường như sự đau đớn khi bị ăn đòn làm nó thích thú. Nó như cái lò xo mà khi ăn đòn chính là lúc cái lò xo ấy nén xuống. Tôi mơ hồ cảm thấy nó bệnh thật rồi, bệnh gì thì tôi không biết.

    Cuối năm thứ 3 thì thằng Đức liên tục bỏ học. Nhiều lúc nó mất mặt cả tuần. Tôi bảo nó, mày bỏ thế này thì thi thế điếu nào được. Nó cười khà khà: Đỵt mẹ tốt nghiệp xong thì cũng đến như Tường dấm thôi, báu *** gì.

    ThầyTường là giáo viên dạy thể dục cấp hai của anh em tôi. Ấn tượng về thầy còn đọng lại trong tôi là cái áo vét vạt thủng lỗ chỗ thầy mặc bất kể đông hay hè. Tài sản đáng giá nhất của thầy là cái đồng hồ pôn zốt, giải thưởng mà thầy đạt được trong giải điền kinh từ năm nảo năm nào. Thầy có tật đánh dắm bum bủm nên có biệt danh Tường dấm. Thầy chả ngượng ngùng gì về cái tật xấu ấy. Thầy bảo,tao nghèo *** có tiền cắt trĩ nên chúng mày thông cảm. Dắm tao là dắm rau muống dõng dạc hào hùng chứ *** ngấm ngầm hiểm độc xôi thịt như dắm lão Tâm hiệu trưởng….

    Cứ sau nhưng lần mất mặt mấy ngày thì thằng Đức lại xuất hiện với hầu bao xủng xoẻng. Nó bao cả phòng ăn nhậu tới bến. Tôi cũng chả biết nó lấy đâu ra tiền, hỏi thì nó đánh trống lảng. Có lần nó quay về trường với vài mũi khâu trên mặt, hay cái mặt bầm tím. Anh em tò mò thì nó bảo về lò tập nên chấn thương vớ vẩn. Nhưng tôi thì biết rõ là nó xạo. Gặng hỏi nó mấy lần thì nói : Chuyện này không kể được, nếu tao hé răng ra thì chúng nó GIẾT CẢ NHÀ TAO.Mày chỉ cần hiểu nôm na là tao đi thi đấu ăn tiền ở võ đài đen…thế thôi. Giải thưởng thì lớn lắm nhưng tao không đánh vì tiền. Tao đánh vì cái gì thì mày biết rõ rồi đấy.

    Võ đài đen là dạng thi đấu do những ông trùm giang hồ tổ chức, chúng tôi chỉ nghe loáng thoáng về nó chứ không có thông tin nào cụ thể. Nhìn những chấn thương và những xếp tiền giải thưởng dày cộm của thằng Đức mang về thì tôi hiểu sự khốc liệt của kiểu thi đấu này. Thằng Đức thì ngày càng ngập sâu vào cái xã hội phức tạp ấy.Thỉnh thoảng lại có những nhân vật mờ ám đi ô tô sang đón nó. Nó bỏ học hẳn và chỉ lên trường khi cần vài ngày nghỉ ngơi giữa những trận đấu. Đức đang thoả mãn con thú tiềm ẩn trong nó. Đức tâm sự với tôi rằng:

    Tao nói thật với mày. Võ thuật chỉ hiện ra khi mày phải nhìn đối phương qua con mắt mờ đỏ vì chảy máu. Võ thuật chỉ rõ nét khi mày dùng nó để tìm kiếm sự sống. Đặt mình vào ranh giới giữa sống và chết mày sẽ hiểu mày có những gì và mày là con người như thế nào. Cảm giác chiến thắng sau khi đối thủ gục ngã là thứ cảm giác sung sướng nhất mà tao được hưởng.và khi phải chiến đấu để tìm cho mình con đường sống thì mày sẽ thấy rõ võ thuật chân chính là như thế nào. Ỏ đó không có chỗ cho mày lùi bước,không có đất cho mày vờn múa, không có thời gian cho mày chớp mắt và mọi sai lầm của mày sẽ phải trả giá ngay lập tức bằng máu của chính mày.Ôi ! nhìn chúng mày nhảy nhót đấm đá ăn điểm rồi vỗ ngực tự hào với những huy chương vớ vẩn mà tao thấy thương chúng mày quá.

    Nghe nó tâm sự. tôi lại thở dài. Tôi hiểu nó muốn nói gì.

  2. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (20-07-2019), Khacluan82 (21-07-2019)

+ Trả lời bài viết
Trang 138/138 ĐầuĐầu ... 38 88 128 136 137 138

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình