+ Trả lời bài viết
Trang 135/139 ĐầuĐầu ... 35 85 125 133 134 135 136 137 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1.341 tới 1.350 của 1382

Chủ đề: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

  1. #1341
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.278
    Thanks
    520
    Thanked 3.672 Times in 1.076 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Quote Nguyên văn bởi Hcivic Xem bài viết
    Hóng phàn tiếp theo...
    Chắc bác HCivic và các bác đều biết về các vụ xả súng bên Mỹ, Úc, New Zealand ... Dư luận các nước đó gây sức ép buộc chính phủ cấm sở hữu súng nhưng chính phủ vẫn chưa ra lệnh cấm. Điều đó thể hiện quan điểm khuyến khích cá nhân tự bảo vệ mình, không dồn toàn bộ trách nhiệm bảo vệ công dân lên vai cảnh sát và các lực lượng an ninh.

    Tôi có 2 con gái. Tôi khuyến khích các con học võ mà chúng nó không học bác à.

    Mình phải tự nuôi sống được mình, mà người thì ngày càng đông, của thì ngày càng ít. "Người khôn, của khó". Vậy thì cùng với học cách làm ra tiền, phải học cách tiết kiệm tiền. Vì vậy phải tham gia Diễn đàn Ô tô Xóm Nhà lá, phải theo học các bác Xóm Nhà lá.

    Mình phải tự bảo vệ mình, mà lưu manh trộm cướp thì ngày càng đông, ngày càng hung hãn. Vậy thì cùng với việc học kỹ thuật chiến đấu để tự bảo vệ mình, phải học cách bỏ chạy, phải học cách phòng tránh.

    Tôi "chém gió" 1 tý. Bác HCivic và các bác thông cảm nhé.

  2. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (14-07-2019), Hcivic (07-06-2019)

  3. #1342
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.278
    Thanks
    520
    Thanked 3.672 Times in 1.076 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    PHẦN 4: Thời hoàng kim của phim chưởng và cái duyên võ thuật

    Thế là từ đó tôi đâm ra người không có võ, một hôm, bố tôi bảo: mày mê võ thì tìm thầy nào dậy võ Nhật mà học, tao lái xe tao biết, cái anh xe to dô ta (TOYOTA) Nhật chạy hơn đứt mấy anh xe dân chủ. Cái dân Nhật ấy nó thông minh thế chắc võ nó hay. Nghe lời thầy tôi lại lên đường tìm học võ nhật..............
    Dạo đó, Hà nội tự nhiên tràn ngập phim chưởng Hồng Kông, các quán ca fe video mọc lên như nấm sau mưa. Đi dọc phố Bà Triệu vào buổi tối chỉ nghe thấy chát bụp hự hự từ đầu phố tới cuối phố. Cũng nhờ có chưởng Hồng Kông mà phong trào tập võ trong thanh thiếu niên phát triển nhanh chóng. Các võ đường trước đây âm thầm hoạt động thì bây giờ ráo riết bung ra. Các bác trước đây âm thầm hành nghề thợ kèn, cắt tóc, bơm xe, bỗng nhoàng cái trở thành võ sư , chưởng môn này nọ.

    Trường cấp 3 nơi tôi học cũng không nằm ngoài trào lưu này. Học sinh trường tôi hầu như anh nào cũng theo học một môn võ nào đấy. Thôi thì đủ cả, dân tộc, hiện đại huyền bí, gia truyền....tóm lại là có thể gom vào 2 trường phái. Các anh đi học ở các lò võ gọi các anh đi học ở các câu lạc bộ là võ mậu dịch, còn các anh đi học ở câu lạc bộ gọi bên kia là võ xó vườn. Hai bên tranh cãi nhau bằng mồm chán thì lôi nhau ra sân Bách Khoa cãi nhau bằng tay chân. Hầu như chiều thứ bảy nào cũng có trận đả lôi đài kiểu này.

    Một hôm đá bóng xong, tôi sang xem trận tỷ thí của thằng bạn cùng lớp với một anh lớp khác. Trận đấu không có đồ bảo hiểm, đánh tự do không hạn chế nên có phần gay cấn.Vào trận, thằng bạn cùng lớp tôi tên nó là Nam cúi chào theo kiểu Nhật bản, còn anh kia chắp tay chào theo kiểu Nhất Nam. Hai bên vờn nhau mấy vòng rồi xô vào, bốp bốp, chát, hự hự. Thằng Nam bạn tôi ăn một vả vào mặt tóe cả máu mồm. Nó có vẻ cáu rồi thay đổi chiến thuật, nó thả lỏng người nhảy nhảy mấy cái rồi nhẹ nhàng xuống tấn.Một tay kéo quần một tay quệt mũi hệt như Lý Tiểu Long. Bất thình lình, nó lướt chân vào rồi tung ra một cú đá ngang, cả cạnh bàn chân tống thẳng vào bụng anh Nhất nam. Chỉ nghe đánh bọp một tiếng. Anh này gập người lại. Thằng Nam quay người tung tiếp một cú đá vòng cầu trúng ngay vào đầu. Anh chàng kia lĩnh hai đòn liên tiếp choáng quá ngồi phệt xuống. Trận đấu kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội của chúng tôi.

    Nhìn thằng Nam đá, tôi thèm quá, hôm sau tôi lân la dò hỏi để xin theo học lò võ của nó, thằng Nam gật ngay, thế là ngay tối hôm đó tôi theo nó đến võ đường để bái sư......
    Lần sửa cuối bởi VinhduXNL; 07-06-2019 lúc 11:34 PM

  4. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (15-07-2019), Hcivic (07-06-2019)

  5. #1343
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.278
    Thanks
    520
    Thanked 3.672 Times in 1.076 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    PHẦN 5: Con đường đến với karate...

    Tối hôm đó, theo chân thằng Nam, tôi đến võ đường nằm sâu tít trong ngõ Thịnh hào, nói là võ đường cho oai chứ thực ra đây là cái trụ sở hợp tác xã. Lúc tôi đến đã thấy lố nhố mấy anh lớn tuổi đang khởi động chờ thầy giáo đến.Hồi hộp, tôi ngồi vào và nghển cổ ra đợi. Độ hơn tiếng sau thì nghe thấy tiếng két két két xoẹt xoẹt xoẹt cả lớp nhao lên, aaaa sư phụ đến rồi. Quay sang tôi thằng Nam giải thích, xe đạp của thầy bị trượt cá kinh niên, nghe thấy tiếng này là biết ngay sư phụ đăng sơn.

    Thế rồi một anh cao nghệu gày như cá mắm bước vào, nhìn vị sư phụ này tôi chán quá, anh ấy đi đôi dép tông lào mòn vẹt mỏng dính như dao lam, Anh ấy trợn mắt lên nhìn tôi rồi hỏi: thằng nào kia? Thằng Nam bạn tôi khẽ khọt đỡ lời. Anh ạ! nó học cùng lớp em, nó muốn xin tập.Thế rồi chả thèm để ý đến tôi anh ấy cho lớp tập kĩ thuật đấm móc.

    Sau buổi tập anh gọi tôi lại và bảo, mày có bạn gần nhà thì rủ nó đi tập cùng cho vui tao không có thời gian nên chúng mày tự tập ở nhà là chính, có hai đứa học thì nhanh hơn. He he he! Mồm tôi vâng dạ rối rít nhưng bụng nghĩ thầm:Vâng lạy bố, có hai đứa học phí gấp đôi chứ gì. Gì thì gì, vấn đề tiền nong phải rõ ràng. Tôi hỏi ngay:

    Thưa anh, học phí thế nào ạ, bạn thì em có nhưng nhà nó eo mà bố nó keo lắm ạ.
    Học phí hả, chúng mày học sinh lấy đâu ra tiền, tao tính thế này nhé, mỗi tháng chúng mày mua cho tao mỗi đứa 4 điếu thuốc lá ga lăng, chủ nhật tuần sau đến tập. Thôi về hết đi.

    Chà chà, vị sư phụ này lạ nhỉ ,tôi tự nhủ, thôi được, về gọi thằng Đức đi tập cùng cho vui, thằng bạn nối khố này của tôi mê võ còn hơn tôi,
    học phí rẻ thế này chắc nó sướng bằng chết....

    Thằng Đức bạn tôi sở hữu một thể hình lý tưởng. Nó mê đấm đá từ bé. Chúng tôi học cùng nhau từ hồi mẫu giáo lớn, hễ ai bắt nặt tôi là nó vung nắm đấm bênh ngay. Lên cấp 3 mỗi thằng học một trường, nhưng tối nào anh em tôi cũng mò mẫm đi học ngoại ngữ với nhau. Nghe tôi kể về võ đường ka ra te với mức học phí bốn điếu thuốc lá galand một tháng nó cười phá lên. Nó bảo: lão võ sư này gu thuốc lá giống tao, cái anh galang hút hôi sì sì nhưng cháy chậm nên đỡ tốn kém, chả bù cái anh ruby queen hút ngon nhưng sơ ý mải nói chuyện là nó cháy bố nó hết ngay.
    Chủ nhật sau, chúng tôi đạp xe đi học buổi đầu tiên. Mẹ thằng Đức may cho hai thằng bộ võ phục từ cái ga giường cũ của nhà nó, hơi mỏng nhưng mặc vào thấy oai phong lắm rồi.Sư phụ dạy chúng tôi bắt đầu từ tấn pháp. Ba tháng ròng anh em chúng tôi luyện tấn bằng cái tạ xi măng đúc của tôi. Đến khi thấy thành thạo thì sư phụ bắt đầu dạy đấm. Chuỗi ngày học võ tiếp theo thật là buồn tẻ, các kĩ thuật đơn giản được sư phụ tôi bắt làm đi làm lại nhiều lần đến phát ớn. Các võ sinh lác đác bỏ dần đi học môn khác. Tôi và thằng Đức thì vẫn cần cù luyện tập. Một hôm đến lớp thấy còn mỗi bốn đứa, sư phụ tôi hơi buồn. Anh bảo chúng tôi rằng: Chúng mày nên nhớ, võ không phải trò đùa, đi đến thành công phải đổ nhiều mồ hôi lắm. Những cái tao dạy chúng mày vừa qua là những kỹ thuật căn bản then chốt của ka ra te. Nó cũng như 24 chữ cái khi chúng mày học viết. Học xong 24 chữ cái chúng mày có thể ghép được bao nhiêu từ. Nên nhớ rằng các ngôn ngữ của cả thế giới cũng nằm trong 24 chữ cái ấy thôi. Cho nên, những kỹ thuật mà chúng mày cho là giản đơn ấy nó quan trọng thế nào. Nghe sư phụ cắt nghĩa, chúng tôi bớt nản và lại hăng say luyện tập. Cứ miệt mài tập mà cũng chẳng rõ võ công mình tiến bộ cao thấp đến đâu.Thời gian sau thì sư phụ chuyển võ đường đến sân trường Thăng long tập cho rộng rãi. Sau khi chuyển đến đây, tự nhiên các lớp tập dần dần đông môn sinh. Taị đây, lần đầu tiên chúng tôi được chứng kiến thân thủ của sư phụ.

    Hôm đó chúng tôi ngồi góc sân trường chờ tiếng két két xoẹt của sư phụ. Anh em xúm lại tán chuyện một lúc thì sư phụ lũng thững đạp xe vào. Chúng tôi đứng dậy râm ran chào thì bất thình lình phía sau có một thanh niên cởi trần hai tay cầm hai củ đậu đang hùng hổ chạy đến gần. Thanh niên này to cao lực lưỡng, mặc độc cái quần ga, trên người xăm đầy rồng phượng. Vừa thấy thanh niên này đứng khựng lại, thằng Luận cùng lớp tôi vốn tinh nhanh trong các cuộc ẩu đả vội hét lớn (nó ném đấy anh ơi). Nhanh như cắt, sư phụ tôi nhảy phắt xuống xe rồi túm lấy cái khung xe xoay vù 1 cái, hòn gạch đầu tiên bị cái khung xe đánh bật ra, thanh niên này chạy thêm vài bước rồi ném tiếp hòn gạch thứ 2, lần này sư phụ tôi bỏ xe đạp nhảy phắt lại gần, vừa nghiêng người né viên gạch, sư phụ tôi vừa trượt người vào và vươn cái tay dài ngoằng ra bấu vào họng thanh niên kia. Tay này to khỏe thế mà không dãy ra được, nó tung chân đá vào hạ bộ thầy. Vừa lùi một bước né cú đá sư phụ tôi vừa giật tay một cái thế là tay này chúi người chui tọt vào nách thầy. Một tay khóa cổ tay kia thầy vung cùi chỏ lên giập thẳng vào lưng, chỉ nghe hự hự hai phát. Khi thầy buông ra thì anh này ngã xõng xoài xuống đất mồm vập vào nền xi măng máu me be bét, nằm bất động. Vài phút sau thì anh này lồm cồm bò dậy, rồi loạng choạng chạy mất. Quay sang phía chúng tôi sư phụ giải thích: Tao thấy thằng này với thằng Toàn va chạm xe ngoài đầu phố có xuống can ngăn hòa giải. Không ngờ nó côn đồ thế.

    Sau vụ ầm ỹ đó cô hiệu trưởng không cho chúng tôi mượn sân trường nữa. Chúng tôi phải chuyển địa điểm, lần này chúng tôi mượn được sân trường mẫu giáo trong chợ trời và anh em lại hăng say luyện tập.

    Sau vụ ầm ỹ đó cô hiệu trưởng không cho chúng tôi mượn sân trường nữa. chúng tôi phải chuyển địa điểm, lần này chúng tôi mượn được sân trường mẫu giáo trong chợ trời và anh em lại hăng say luyện tập. Thanh niên tính hiếu động, học được tí võ thì hay kiếm cớ choảng nhau để thử xem thế nào. Chúng tôi cũng không nằm ngoài quỹ đạo ấy, nhưng sư phụ chúng tôi thì cấm tiệt. Anh nói: chúng mày ra ngoài chớ khoe có võ mà người ta cười cho. Đấm đá như chúng mày thì còn lâu mới được gọi là có võ.cứ tập đi, đừng sốt ruột. Thằng nào muốn lấy mạng người ta nhanh thì đi mua súng, không cần mất thời gian ở đây làm gì. Chúng tôi lại hì hụi tập luyện. Cái cột gỗ makiwara chôn ở góc sân tập mòn dần đi.......

  6. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (15-07-2019), Hcivic (08-06-2019)

  7. #1344
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.278
    Thanks
    520
    Thanked 3.672 Times in 1.076 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Phần 6: Thiếu lâm thách đấu

    Lúc ấy chớm vào đông, trời bắt đầu gió mùa, gió rít qua những tán cây, ngọn đèn vàng giữa sân chao đảo, anh em chúng tôi đang học đá thì cái cổng sắt của trường bị đẩy bật ra. Mấy cái xích lô lao vào. Trên xe hơn chục thanh niên nhảy xuống, đi đầu là một hán tử vạm vỡ, mặc cả cây ga xanh lè. Dáng đi của hán tử này phiêu dật nhưng khi đứng lại thì ngưng trọng như núi. Chắp tay chào thầy tôi theo lối con nhà võ, anh thanh niên này cất giọng sang sảng: Hôm nay lò võ thiếu lâm của chúng tôi đến đây xin tỉ thí một trận với các anh. Sư phụ tôi đứng dậy, gập quyển sách đang đọc dở, cúi người chào rồi nói chậm rãi........

    Vâng , chào anh. Anh muốn ấn chứng võ công thì tôi e là sẽ làm anh thất vọng. Nếu anh muốn đấu với tôi thì xin hẹn anh hôm sau tôi sẽ qua võ đường của anh, vì hôm nay tôi không mang quần áo tập. Như anh thấy đấy, hôm nay tôi mặc comle vì chút nữa tôi có cuộc hẹn quan trọng. Còn nếu anh muốn học sinh của tôi đấu với học sinh của anh thì tôi quả thật phải từ chối, bởi vì phụ huynh gửi con cho tôi nhằm nâng cao sức khỏe chứ không phải đánh nhau. Nếu chẳng may có chuyện gì với chúng nó tôi sẽ không biết ăn nói thế nào với các bậc phụ huynh đây. Lúc này, sân trường mẫu giáo đông nghẹt thanh niên từ ngoài vào xem tỉ thí. Nghe sư phụ tôi nói thế trong đám đông xôn xao bàn tán rồi có một giọng nói vống lên:
    Học võ không đánh nhau thì học làm cái điếu gì, giải tán mẹ nó lò đi cho nhanh….
    ...Võ vẽ L* gì bọn này, nghe đánh nhau sợ vãi l**, anh em san mẹ nó lò đi…….

    Giơ tay ra hiệu cho đám thanh niên chợ trời im lặng, Hán tử áo xanh nói: Thôi được, Tôi có thằng đệ tử đây, nó thách đấu với đệ tử của anh. Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta. Nếu đệ tử của anh không nhận lời thách đấu của nó thì chúng tôi về. Chữ "về" anh này gằn giọng nhấn mạnh nghe như búa phang vào đe.

    Từ trong đám đông một thanh niên trạc tuổi tôi mặc bộ võ phục màu đen bước ra. Cậu này cao hơn tôi một chút, dáng đi nhẹ nhàng như mèo. Quay sang phía chúng tôi, cậu ấy chắp tay lại chào và quét cặp mắt sắc lẻm vào từng đứa trong lớp chúng tôi như có ý hỏi: thằng nào có gan ra đây.

    Thằng Đức bạn tôi nóng mắt, tính nó tôi không lạ gì. Nó sán đến bên sư phụ tôi thì thào: anh ơi cho em đánh đi chứ không thì em cay lắm.

    Thế là cả lớp chúng tôi vây lấy thầy nói nhao nhao, anh ơi đánh đi, tội vạ đâu bọn em chịu.

    Thấy cả lớp hăng hái, sư phụ tôi cũng xiêu, chỉ vào mặt tôi, anh bảo: mày ra đánh đi. Mấy thằng kia mắt cận nhìn thế nào được mà đánh. Lớp võ của tôi toàn sinh viên nên mắt anh nào cũng kính trắng lấp lóa. Nghe sư phụ phán thì im không dám ho he gì nữa. Tôi xốc lại võ phục, rít lại cái đai cho chặt rồi bước ra, chúng tôi đứng đối mặt nhau, cậu kia nhìn tôi chòng chọc như cân đong đo đếm công lực của tôi, mặt lạnh như tiền tôi cúi chào ,hít một hơi dài rồi từ từ thở ra tôi cuộn tay thành quyền hạ tấn thủ thế…..

    Cậu kia chắp tay chào rồi chả thèm xuống tấn chỉ xoay dọc người rồi giơ 1 tay ra, bỗng vụt một cái, cậu ấy tung ra một cú vòng cầu sau tuyệt đẹp, tôi cấp tốc ngửa người ra, cái chân của cậu ta quét qua mặt tôi mát lạnh. Lùi thêm một bước tôi chờ cậu ấy ra tiếp đòn. Không để tôi chờ lâu, cậu ta hơi rún người xuống rồi nhảy vọt lên, hai tay giơ cao trông hệt như con đại bàng sắp hạ cánh. Tung ra một cú đá ngang tôi chặn cậu ta lại, chân va vào chân nghe chát một cái, cậu kia hạ ngừoi xuống rồi lộn ra xa. Sau đó cậu ta bật tôm đến tách một cái rồi xuống miêu tấn đưa 2 tay ra theo thế thượng long hạ hổ, mắt nhìn tôi nảy lửa. Khán giả đang im phăng phắc bỗng vỗ tay rào rào, không hiểu khen cú đá của tôi hay khen tư thức tuyệt mỹ của cậu nọ. Nhìn cậu kia thế thủ tôi thấy kín đáo quá nên chưa biết tiếp cận bằng cách nào. Di chuyển xung quanh tôi vừa tung ra mấy cú kim tiêu hư chiêu vừa tính toán.

    Cậu kia thấy tôi đá vớ vẩn thì không thèm đỡ gạt. Chờ lúc tôi vừa nhấc chân lên, cậu ta tung một cú đá thẳng vào ống đồng tôi, rồi xà ngừoi xuống thấp tung tiếp một cú đá quét tảo địa nhanh như chớp. Không kịp né tránh, tôi vội rùn người xuống, dồn hết công lực xuống hạ bàn để chịu đòn. Chân lại va vào chân đánh chát một cái. Người tôi hơi xiêu đi nhưng không ngã, lúc này tôi thầm cảm ơn sư phụ vì những bài tập tấn chán chết mà chúng tôi luyện ròng rã.

    Thấy tôi không sao sau cú tảo địa, cậu kia chồm lên áp sát, tung ra một loạt đòn tay vào ngực và bụng tôi, đòn gì thì tôi cũng chả biết vì tay cậu ta nhanh quá, chỉ nghe bịch bịch hự hự. Tôi chỉ nhớ chiêu cuối cùng cậu ta đánh cả hai lòng bàn tay vào người tôi, lĩnh chiêu này tôi bị đẩy bật ra hơi thở nghẹn ứ, mặt đỏ bừng lên. Lúc này thế trận hoàn toàn nghiêng về phía cậu ta, tôi liên tục lùi tránh đỡ gạt. Đòn thế của cậu này cực kỳ đa dạng, lúc thì lao vào tôi tua tủa đòn tay, lúc thì vờn xung quanh rồi bất ngờ tung ra một loạt liên hoàn cước.

    Anh em đồng môn tôi thì ngồi im phăng phác, sư phụ tôi thì mủm mỉm cười, đám đông thì ồ lên theo nhịp điệu trận chiến, còn tôi thì sướng như mở cờ trong bụng.......

    Sở dĩ tôi thấy sướng như mở cờ trong bụng vì lúc này tôi đã biết chắc mình phải làm gì. Đối thủ của tôi đã phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác, những lời sư phụ nói, lúc này tôi đang được chiêm nghiệm bằng thực tế rõ ràng trước mắt.

    Một lần tôi và thằng Đức giao thủ sư phụ tôi đứng xem một lúc rồi chửi:
    Tiên sư chúng mày xem phim chưởng cho lắm vào rồi đi vào ma đạo hết cả lũ, võ thuật đâu phải trò đùa mà đấm đá như thế.Hai thằng đối diện với nhau mày quay người đá vòng cầu làm cái gì. Phải nhớ rằng trong các bài quyền của Karate không có quả đá này là vì đá vòng cầu sau nguy hiểm vô cùng. Gặp cao thủ, mày vừa quay người nó nhập nội thì cả cái lưng, cái gáy của chúng mày mời nó xơi còn gì. Chân chúng mày còn giá trị gì nữa, tay chúng mày thì đang ở phía bên kia. Chưa kể quả này dễ phát khó thu, chỉ nên dùng để phản công không bao giờ dùng để tấn công.

    Một lần khác, khi nhìn thấy thằng đồng môn của tôi ba hoa về bộ tay xà trong phim xà quyền, rồi làm mấy động tác minh họa, sư phụ tôi nhìn thấy nó múa may thì cười khẩy rồi chửi: tiên sư mày, mày đấm thẳng cánh vào người ta còn chưa ăn thua nữa là mổ. Đánh nhau đâu phải trò đùa mà mang sinh mạng ra đánh bạc.

    ........những câu như thế này của sư phụ thì chúng tôi nghe chán tai: đồ con gián, chúng mày đấm người ta hay chúng mày mát xa đây hả, thả lỏng hết ra...đồ con gián....
    Xin quay lại với trận đấu đang diễn ra, lúc này anh chàng kia có vẻ thấm mệt sau khi liên tục tấn công mà không đạt kết quả, bây giờ đến lượt tôi,

    Tung ra một cú kim tiêu hư chiêu, chân vẫn đang ở trên không tôi bật mạnh lên bung nốt chân sau theo kiểu song phi. Cậu kia trúng đòn vào vai thì xiêu ngừoi đi, nhưng tay thì vẫn xỉa thẳng vào mặt tôi. Một tay tôi gạt thượng đẳng, tay kia tôi tung quả đấm móc từ dưới lên, hai tay bung ra cùng một lúc. Cú đấm này trúng ngay mồm cậu kia. Chỉ thấy cậu kia ngã vật ra, răng cậu ta rơi xuống nền bê tông đánh cách một tiếng, máu mồm cậu ta phun ra đỏ lòm. Trận đấu kết thúc trong im lặng của cả hai bên và khán giả. Bế cậu học trò lên xích lô, hán tử áo xanh quay đầu lại nói với sư phụ tôi cộc lốc: Hôm nay thua, sẽ gặp lại. Xin chào.......

    Sau khi lò võ Thiếu lâm ra về, anh em đồng môn xúm lại bàn tán, Sư huynh Thuyết vỗ vai tôi cái cái bộp rồi khen, chú mày khá lắm. Thằng Luận thì nêu ý kiến, tí nữa về anh em đi cùng nhau đề phòng chúng nó cay mũi đánh lén. Nghe thấy thế sư phụ tôi quắc mắt nạt ngay: Mày nói linh tinh gì thế, người ta là dân giang hồ thứ thiệt, đâu phải quân hạ lưu đánh lén, thôi yên tâm mà về đi.

    Nhìn tôi, sư phụ thở dài rồi trầm ngâm nói, vừa nói vừa lắc lắc cái đầu:
    Lẽ ra kết cục không nên máu me như vậy. Cũng là lỗi của tao không dạy chúng mày giao thủ. Cũng chỉ nên cho đối phương thấy khó mà lui thôi là đủ rồi, kết quả thế này không phải cái mà tao mong muốn. Mai tao phải sang thăm thằng đó xem sao. Nói xong anh lại thở dài.

    Tôi hiểu rõ nhất tiếng thở dài này mang ý nghĩa gì, nó có nghĩa là tiền. Chẳng lẽ đến thăm người bị thương mà không mua cái gì, mà mua thì tiền đâu ra. Sư phụ tôi lúc nào có tiền hay rỗng túi là chúng tôi biết ngay. Khi nào sư phụ hút Marllboro ấy là lúc rủng rỉnh, khi nào ngửi thấy khói khét lẹt của thuốc lá bông sen ấy là lúc rỗng túi, mà cái khói khét lẹt ấy chúng tôi phải ngửi từ đầu tháng đến giờ rồi....

    Ở lâu với sư phụ, tôi biết anh có hai cái thú, ấy là sách và thuốc lá.vừa đọc sách, vừa hút thuốc. Có đồng lương nào anh mua sách và thuốc lá hết, sách võ, sách tử vi, sách triết học đông tay kim cổ…..Có những quyển sách võ anh phải nhờ người ta mua tận Nhật bản, Mỹ với giá cắt cổ. Hồi đó giao thương đâu có như bây giờ khi mà bánh xà phòng camay còn là đồ xa xỉ. Có lẽ do đọc sách nhiều quá nên anh bị cận càng ngày càng nặng, không đeo kính là chịu chết chả dòm thấy cái gì, rồi đi kèm với nó là bệnh xoang mãn tính do hút nhiều thuốc quá. Buổi tập sau sư phụ họp chúng tôi lại, anh đóng vai cậu kia diễn lại từng chiêu thức của trận đấu để cả lớp phân tích, cũng chính vì thế mà trận đấu xảy ra dến nay đã ngoài 20 năm mà tôi vẫn nhớ như in từng đòn đánh.....

  8. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (14-07-2019), Hcivic (08-06-2019)

  9. #1345
    VIP Avatar của Hcivic
    Tham gia ngày
    05-04-2009
    Bài gửi
    32.775
    Thanks
    65.322
    Thanked 104.256 Times in 23.479 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Truyện hay lắm bác Tiến ...!
    Em đọc chậm rãi kỹ lưỡng vì tính lôi cuốn của câu chuyện và lối viết văn giản dị nhưng trau truốt của tác giả...

  10. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến Hcivic cho bài viết này:

    Hai_QB (14-07-2019), VinhduXNL (08-06-2019)

  11. #1346
    VIP Avatar của Hcivic
    Tham gia ngày
    05-04-2009
    Bài gửi
    32.775
    Thanks
    65.322
    Thanked 104.256 Times in 23.479 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Có cái đoạn phim uýnh võ này khá lôi cuốn, hình như cũng dạng thách đấu-phá lò đối phương (em không biết tên phim gì)...
    Link FB (biết tên phim sẽ tìm được trên Youtube): https://www.facebook.com/watch/?v=2337504669826632

  12. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến Hcivic cho bài viết này:

    Hai_QB (14-07-2019), VinhduXNL (08-06-2019)

  13. #1347
    phụ xế
    Tham gia ngày
    11-03-2015
    Bài gửi
    25
    Thanks
    0
    Thanked 49 Times in 16 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Đọc xong 6 phần của bác thật là hấp dẫn.

  14. Hiện đã có 3 thành viên gởi lời cảm ơn đến hahamama cho bài viết này:

    Hai_QB (15-07-2019), Hcivic (13-06-2019), VinhduXNL (11-06-2019)

  15. #1348
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.278
    Thanks
    520
    Thanked 3.672 Times in 1.076 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    PHẦN 7 Và những cuộc chiến thật sự ngoài đời... sự khổ luyện và những lần thi đấu

    Một hôm, thầy tôi bảo tôi: mày nhớn rồi, theo tao đi phụ xe rồi học lấy cái nghề bẻ. Mả tổ nhà mình táng ở gò vô lăng, cả họ có suất đinh nào là giao thông vận tải ráo cả. Ông nội mày đánh xe ngựa phố huyện, các chú mày cũng xe thồ, ba gác.Tao đây tài xe khách là danh giá nhất làng. Cứ theo tao học nghề trước đã con ạ. Nghe lời thầy, tôi dừng ôn thi đại học, thức khuya dậy sớm theo thầy làm lơ xe. Bố con tôi chạy xe khách bắc nam, va vào nghề này kỹ thuật đấm đá của tôi bước sang một thời kỳ mới, thời kỳ của trải nghiệm và thất vọng.

    1-Trận đầu thử lửa.

    Hôm đó, thầy tôi về, mặt mày sưng xỉa, vừa thấy tôi, ông nói ngay: mày theo tao lên quán bia cổ tân. Có thằng trông xe nó định đánh tao. Nghe thấy thế tôi lộn cả ruột, chụp quả ổi tầu vào đầu, tôi tức tốc theo thầy lên đường. Vừa đi thầy tôi vừa bẩu: Thằng này nghe đâu bộ đội đặc công xuất ngũ, ngông nghêng lắm, mày phải cẩn thận. Vừa vào quán, thầy tôi chỉ ngay mặt tay trông xe, tôi lừ lừ tiến lại, tay này thấy tôi thì vớ ngay lấy mảnh gỗ cắm cái dùi dùng để gim vé xe mắt gườm gườm. Tức thì tôi ra tay ngay, hồi đó tôi đang luyện quả bật tay của anh Lý, tay trông xe ăn quả này vào mặt ngã phệt xuống đất, mồm rỉ máu. Cong ngón tay tôi ra hiệu cho hắn đứng dậy. Cứ tưởng hắn sẽ ra đòn gì đặc sắc nào ngờ hắn nói. Mày nhớ mặt tao nhé, mày chờ tao ở đây, nói xong chạy mất.

    Hai bố con tôi vào quán uống hết chục cốc chẳng thấy tăm hơi tay kia đâu đành phải về. Hôm sau, Hai bố con lại lên xem sao, vừa thấy bố con tôi vào, tay này lại lủi mất. Sau trận đầu, bố tôi có vẻ tín nhiệm khả năng đấm đá của tôi. Ông bẩu: mai đi phụ xe cho tao, mày nên nhớ, nếu có chuyện, tao bảo đánh mới được đánh đấy nhé. Đi phụ xe cho thầy, có nhiều chuyện tôi không thể nhịn được. Ví dụ như có một lần, bốn thanh niên lên xe, vừa ra thu tiền thì chúng nó bảo: nhờ cái, bộ đội l*** có tiền. Bố tôi dừng xe ngọt nhạt: các chú cho anh xin, xe anh chạy bằng nước lã thì anh cho các chú nhờ ngay. Mấy tay kia đáp: lão già đi đi, lắm mồm. Tôi điên tiết túm ngay thằng gần nhất lôi nó xuống xe quại ngay, ba thằng còn lại thấy thế xô vào hội đồng. Sau trận ấy tôi ăn cháo mất gần một tháng...

    Dần dần, tôi có thêm kinh nghiệm trong nghề. Những tay nào thầy tôi ngắm nghía xơi được mới cho tôi ra tay, còn không thì mắng át đi, đại để, thôi, mày cho anh ấy đi, có mấy chục cây số thôi. Bầu ơi thương lấy bí cùng... Hầu như chuyến đi bắc nam nào tôi cũng đánh ai đó hoặc bị ai đó đánh. Tôi rút được vô số kinh nghiệm trong những trận đánh đó. Những kỳ nghỉ giữa hai chuyến đi, tôi lại đến lớp tập. Nhìn anh em đi quyền tôi không dấu được ngao ngán. Tôi bảo sư phụ: anh ơi, em tập bao nhiêu bài quyền, bao nhiêu thế đánh mà cuối cùng lâm trận chả dùng được cái gì anh ạ. Ví dụ như quả đỡ trung đẳng bằng cạnh bàn tay này này, đỡ thế này thì nó đâm em lòi phèo từ lâu rồi, sao quả đỡ ngớ ngẩn thế mà trong các bài kata bài nào cũng có hả anh.

    Nghe tôi hỏi, sư phụ trầm ngâm một lát rồi bảo: quả thật tao cũng chưa bao giờ sử dụng chiêu này trong thực tế nên cũng không thể nói nó hiệu quả đến đâu. Việc học thì cứ học, hiệu quả thế nào có lẽ tùy từng thể chất riêng của từng người. Cũng như mày học toán thôi, từ khi ra trường đến nay đã có ai hỏi mày tổng các góc trong một tam giác bằng bao nhiêu độ chưa? Chẳng nhẽ mày bảo thầy mày bỏ mẹ nó môn toán đi.

    Nghe sư phụ giải thích kiều cù nhầy, tôi đặt thẳng vấn đề: Thưa anh, em và thằng Đức sẽ quyết định theo nghề võ, sang năm chúng em sẽ thi sang đại học thể dục thể thao. Nghe đâu bên đó bắt đầu mở chuyên khoa võ thuật, cho nên bọn em muốn anh dạy thêm chúng em về kỹ năng chiến đấu thực sự, những cái gì không thực tế xin anh lược bớt đi cho.

    Nghe tôi nói, Sư phụ tôi cười khùng khục. Điên, chúng mày điên mẹ nó hết rồi. Võ cho nó vui thôi chứ định theo nó làm nghề kiếm sống sao được. Nếu chúng mày muốn học thêm thì hàng sáng qua nhà tao.

    Thế là từ đó, sáng sớm tinh mơ, ba thầy trò tôi trèo lên cái sân thượng trong ngôi nhà cổ ở phố thuốc bắc luyện tập. Sư phụ tôi nói: Chúng mày muốn đánh người thì trước hết phải giữ được mình đã. Muốn giữ được mình phải học chịu đòn cho nó quen. Muốn thế trước mắt phải tập nội công.

    Chúng tôi bắt đầu bước một chân vào thế giới mới trong võ thuật, thế giới của hàng giờ ngồi im phăng phắc kiểm soát hơi thở, tập trung ý chí, quên đi ngoại vật……

    Sau những bài tập thở là những bài tập thể lực bã người. chúng tôi phải vác lẫn nhau di chuyển tấn vòng quanh sân. Thỉnh thoảng sư phụ tôi lại bất ngờ thoi cho một quyền vào người. Thằng Đức to khỏe vác tôi như chơi, đến lượt tôi vác nó thì như cực hình vì ngoài cái thể hình kềnh càng, nó còn hôi nách nặng.

    Sang đến các bài tập ngạch công thì cả hai thằng chúng tôi đều chối tỷ. Cái tạ lăn cồng cọc trên xương ống chân hai thằng tôi hết ngày này qua ngày khác.Sư phụ tôi nhăn răng cười còn hai thằng tôi mắt ầng ậc nước. Lúc nào đau quá xin nghỉ thì sư phụ tôi lại quát: Tập đi, kêu ca cái chó gì, chúng mày nên nhớ,muốn làm đau người khác thì chúng mày phải làm đau bản thân trước đã…….

    Sau đó, chúng tôi đeo găng tập thoi vào mặt nhau từ nhẹ đến nặng, vung chân quật vào sườn nhau mỗi ngày vài chục phát. Ngồi lên bụng nhau cho đến khi không chịu nổi thì thôi. Sức chịu đựng của hai anh em tôi được tăng dần...
    Một hôm sư phụ tôi bảo, thôi hôm nay nghỉ tập. hai thằng chúng mày theo tao lên câu lạc bộ quân đội thi đấu vòng loại Karate toàn quốc cho vui.

    Gói bộ quần áo, chúng tôi theo thầy lên Hoàng diệu. Đến nơi, vừa thay quần áo xong thì đến lượt, tôi vần B nên đánh trước, thầy tôi dặn dò, này tao nghe đâu đánh theo luật tính điểm, luật cụ thể thế nào tao cũng dek biết nhưng mày chớ đánh vào mặt nó nhé…..

    Thế rồi tôi vào đánh trận đầu tiên. Đối thủ của tôi là một anh chàng gầy nhẳng cao nghều. Trọng tài vừa hô hiệu lệnh là anh ta lướt vụt vào đá ngang. Tôi rạp ngay người xuống đá tảo địa. Anh chàng này dính đòn ngã đập mông xuống sàn một lúc sau mới ngồi dậy được. Trọng tài chỉ tay ra hiệu phạm luật và tôi bị cảnh cáo. Ngơ ngác nhìn về phía sư phụ tôi thấy anh cũng nghệt mặt ra. Trận đấu tiếp tục, tôi chả hiểu gì về luật lệ nên không biết đánh thế nào nữa chỉ né tránh và di chuyển liên tục xung quanh anh kia. Anh chàng kia thấy thế hăm hở ra đòn và ăn điểm. Những quả đấm hết đà chỉ chạm nhẹ vào người tôi cũng được tính điểm làm tôi càng phân vân. Hết hiệp hai, Sư phụ tôi bảo, Thôi, kết thúc đi rồi về, đánh thế này thì tao cũng chịu.

    Tôi lặng lẽ vào sàn đấu tiếp, anh chàng kia lao vào với cú đấm thẳng vào ngực, tôi không tránh né mà cũng tiến ập vào và phóng một cú đấm vào mặt anh kia. Quyền tôi ra sau nhưng đến trước, anh kia đổ ập xuống đo ván tại trận. Trọng tài ngay lập tức đuổi tôi ra khỏi sàn đấu. Tôi bị tính thua. Ông trưởng ban tổ chức giải mặt đỏ tía tai quát sư phụ tôi: Anh dẫn quân về ngay đi, anh định đến đây phá giải hả…

    Thầy trò tôi buồn bã đạp xe ra về, Sư phụ tôi có vẻ ngượng, anh bảo: Quả thật tao cũng không hiểu cái võ Karate của chúng nó là cái karate gì. Từ đó chúng tôi không bao giờ tham gia thi đấu thể thao nữa. Sau đó tôi và thằng Đức sang Từ sơn học đại học thể dục thể thao. Chúng tôi bắt đầu tạo dựng tương lai cho mình từ ngôi trường đó.

  16. Hiện đã có 3 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (15-07-2019), Hcivic (13-06-2019), Mr.Thiet (14-06-2019)

  17. #1349
    Tài nhất
    Tham gia ngày
    22-10-2009
    Bài gửi
    2.278
    Thanks
    520
    Thanked 3.672 Times in 1.076 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    TỪ SƠN TỨ HỮU (4 người bạn võ tại trường đại học thể dục thể thao đóng tại thị trấn Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh)

    Chương 1: Dương “vật”

    Trường thể thao có ba thằng tên là Dương. Thằng thứ nhất học khoa bóng đá nên có biệt danh là Dương “bê đê”( BĐ= bóng đá) Thằng Dương thứ hai học khoa võ. Nó là đệ tử của hầu quyền môn nên chúng tôi gọi nó là Dương “khỉ”. Tuy nhiên nhân vật mà tôi muốn kể với các bạn là thằng Dương thứ ba. Ngô văn Dương học khoa vật dân tộc nên biệt danh….dĩ nhiên rồi Dương “vật”.Dương “vật” quê Bắc giang nơi sản sinh ra những đô vật nổi tiếng cả nước. Dương đạt VDV cấp 1 khi mới 16 tuổi. Tướng tá nó hiền lành cao có 1m55 người nhỏ thó mặt già trước tuổi. Ngoài đời nó lù đù ít nói như ông già nhưng lên sới thì nhanh như chảo chớp. Cứ dịp lễ lạt hội làng ở vùng quê nào đó mà có vật dân tộc là nó lại kéo tôi đi xem và tranh thủ thi đấu kiếm tiền. Một lần anh em tôi mò về hội làng Mai động xem vật. Thằng Dương mặc cái cái áo sơ mi cháo lòng rộng thùng thình nên nhìn người bé choẳn, nó giả vờ khom người ho khù khụ trông như ông già hom hem rồi lên đăng ký thi đấu. Bô lão coi đài ngạc nhiên lắm nhất định không cho đánh vì sợ nó chết.Đô giữ đài thì nhếch mép nhìn nó cười khẩy. Nằn nì mãi ông bô lão mới miễn cữơng đồng ý. Dương lên đài cởi áo dân làng ồ lên khi nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn như lực sĩ thể hình của nó và chỉ 20 giây nó đã cho đô giữ đài to gần gấp đôi nó lấm lưng trắng bụng.Học được hai năm thì thằng Dương xin chuyển sang khoa võ. Nó bảo tôi: em xin sang đây cho đỡ cái biệt danh vật…em mới có người yêu nhỡ cái biệt danh khả ố này đến tai nó thì lôi thôi to.Nó sang được hai tháng thì toàn bộ anh em karate khoá tôi kính nể nó vì không ai đánh nổi nó trong những giờ sparring. Trọng tài vừa dứt mồm hô hashime là y rằng đối thủ của nó ngã huỵch xuống thảm. Tốc độ nhập nội của nó nhanh kinh khủng, quyền cước bay vào người nó như muỗi đốt i nốc. Những khối cơ chắc nịch như lốp ô tô cộng với thân pháp lật người như gió của nó làm cho cả lớp tôi khốn đốn. Những anh học karate mà ngã xuống thì trăm anh như một cứ lóng ngóng như là người không biết võ. Cũng đúng thôi vì karate đâu có luyện đánh ở tư thế nằm. Trong lớp thằng Dương “võ”( bây giờ ai gọi nó với biệt danh cũ là nó nổi điên ngay) chỉ ngại mỗi Đức bò…..Đức bò quê thanh trì. Cao mét tám nặng bảy nhăm cân. Nó có khuôn mặt đẹp trai và đôi mắt sắc dữ dội. Nó là huynh đệ đồng môn với tôi từ nhỏ. Sư phụ tôi thường xuyên la mắng nó vì những chiêu thức ảo diệu trong bài quyền rơi vào tay nó trở nên cứng nhắc và thô kệch. Ông thường rên lên rằng: Tiên sư mày, mày đi quyền hì hà hì hục như con bò kéo xe thế này à….Thế là anh em chúng tôi gọi nó là Đức “bò”.Những kỹ thuật mà đòi hỏi sự khéo léo Đức luyện chăm chỉ thế nào cũng không thành công. Một hôm, sư phụ tôi chán quá nên bảo nó: Mày là con trâu thì phải đi kéo cày thôi Đức ạ, tao thật sai lầm khi nhét con trâu như mày vào khách sạn. thôi từ nay tao dạy mày kiểu khác.Thế là từ đó Đức chỉ chuyên luyện đòn gối chỏ và ngạnh công. Nó đánh theo kiểu tàn phá và không cần kỹ thuật hoa mỹ nó ỷ vào sức khỏe trời sinh để càn lướt đối thủ. Đòn nó ra nặng kinh hoàng. Lớp tôi chả ai muốn đấu với nó vì đánh nó mười cái không bằng nó đánh mình một cái.Sau khi đỗ vào trường thể thao thì Đức trở nên nổi tiếng. Khả năng chịu đòn và lối đánh áp sát cương mãnh của nó làm toàn khóa võ kính nể. Một lần nó được huấn luyện viên sắp xếp sparring với thằng Dương. Thằng Dương quen lệ lao vào áp sát dùng miếng móc định bốc ngã thằng Đức. Chưa kịp tóm chân Thằng Đức, Dương ta đã xơi trọn một gối giữa mặt. Sau trận ấy thằng Dương mặt bên to bên bé mất gần tháng và tởn Đức đến già.Thằng Đức thì cũng có khắc tinh, đó là thằng Thành “nông dân”.

  18. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến VinhduXNL cho bài viết này:

    Hai_QB (15-07-2019), Hcivic (15-06-2019)

  19. #1350
    VIP Avatar của Hcivic
    Tham gia ngày
    05-04-2009
    Bài gửi
    32.775
    Thanks
    65.322
    Thanked 104.256 Times in 23.479 Posts

    Mặc định Re: Asia răng đen nam du ... Phiên bản 2013

    Tác giả có vẻ am hiểu chuyện võ và thêm lối hành văn hài hước các bác nhỉ...!

  20. Hiện đã có 2 thành viên gởi lời cảm ơn đến Hcivic cho bài viết này:

    Hai_QB (15-07-2019), VinhduXNL (16-06-2019)

+ Trả lời bài viết
Trang 135/139 ĐầuĐầu ... 35 85 125 133 134 135 136 137 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình